Tâm hiếu là Tâm Phật, tôi nhận ra mình giữa mùa Vu Lan

Ngày 29-08-2015 | Chuyên mục: Đà Nẵng 14 Chữ, Sống đẹp

14 CHU – Nếu như bạn là một người ít hiểu biết về giáo lý nhà Phật, ít tham gia các khóa tu thì tôi đảm bảo rằng sau khi tham dự khóa tu này, các bạn sẽ muốn có thêm nhiều khóa tu khác nữa.

Trải qua bao thăng trầm trong cuộc sống, tôi nhớ đâu đó có người đã từng nói rằng “Nếu sống mà không có những trải nghiệm, con người sẽ đánh mất đi những cảm xúc đẹp nhất của cuộc đời mình”. Có lẽ vậy, đôi lúc trong cuộc sống chúng ta đã sống quá vội vàng, sống không có mục đích, để rồi những trải nghiệm trở thành những mảnh vụn rơi vào nơi không thể tìm kiếm được. Có ba thứ quan trọng nhất trong cuộc đời của mỗi chúng ta, là sức khỏe, thời gian và tiền bạc. Chúng ta chỉ thiếu tiền thôi, còn thời gian và sức khỏe thì luôn đông đầy. Thế nên khi còn trẻ chúng ta luôn cố gắng nỗ lực bỏ ra toàn bộ sức khỏe và thời gian của mình để đổi lấy tiền bạc. Năm tháng rồi cũng sẽ qua đi, không ai là sống mãi với thời gian cả. Khi về già, chúng ta sẽ nhận thấy à hóa ra thứ ít quan trọng nhất trong ba thứ trên lại chính là tiền bạc. Tuổi trẻ là giai đoạn quý giá nhất và chúng ta nên sống như thế nào để không lãng phí tuổi trẻ. Đó là câu hỏi mà từ trước tới nay tôi luôn thắc mắc…

Tôi đã từng “ tô vẽ” ra cho mình vô vàn việc để làm khi còn trẻ. Và tôi tưởng rằng những việc mình làm đã giúp mình có nhiều trải nghiệm lắm rồi. Thế nhưng tôi cũng như bao người khác, cũng chỉ là một con “ếch” ngồi ở đáy giếng mà thôi. Thứ mà tôi thực sự cần, là hành động, hành động để đập tan những gì ta chưa hài lòng, hành động để xây dựng nên một thế giới tốt đẹp hơn, cho mọi người hay đơn giản là cho chính mình. Tôi nhận ra rằng mình đã ngủ quá lâu trong khi có thể sẵn sàng thức dậy. Thầy tôi từng nói “Thật ngạc nhiên khi quá nhiều người sống như thể họ có một cuộc đời khác đang cất trong ngăn tủ vậy”. Câu nói ấy đã thức tỉnh tôi và việc đầu tiên tôi nghĩ đến khi muốn thay đổi bản thân chính là hướng về Phật Pháp – một cuộc sống thiện lành!

Thật không ngờ rằng được làm những việc thiện, được sống “như những đóa hoa” lại giúp tôi tìm được chính mình. Tôi cảm thấy mình thực sự may mắn khi đã sớm “giác ngộ” trước khi quá muộn. Một minh chứng rõ rệt cho những gì tôi vừa nói ở trên, ấy chính là việc tham dự một khóa tu đúng nghĩa. Khóa tu dành cho những người trẻ với chủ đề “Tâm hiếu – Tâm Phật” do Công ty Cổ phần Phát triển Tùng Lâm và CLB Hà Nội 14 Chữ phối hợp cùng tổ chức lần đầu tiên tại Yên Tử mà tôi vừa có cơ hội được trải nghiệm đã cho tôi những cảm xúc trọn vẹn. Có lẽ vậy, Tâm hiếu là Tâm Phật không thể khác hơn giữa mùa Vu lan, mùa của người con báo hiếu đến cha và mẹ…

Nếu như bạn là một người ít hiểu biết về giáo lý nhà Phật, ít tham gia các khóa tu thì tôi đảm bảo rằng sau khi tham dự khóa tu này, các bạn sẽ muốn có thêm nhiều khóa tu khác nữa. Không biết các bạn có giống như tôi không, nhưng những gì mà tôi tưởng tượng về một khóa tu thoạt đầu không hề giống như những gì mà tôi thực sự được trải nghiệm. Theo tôi, một khóa tu là chỉ có sự im lặng bao trùm lên không gian và thời gian. Nó sẽ thật sự “chán ngắt” nếu như bạn không quen với nó và không tìm thấy sự tĩnh lặng trong thâm tâm của mình. Nhưng tôi đã lầm, không phải tôi là người thay đổi “thế giới” mà chính tôi là người thay đổi bản thân để trở nên thích hợp với “thế giới” đó. Tại đây, những hoạt động của khóa tu cứ từng bước, từng bước đưa tôi vào cuộc sống hướng thiện, thanh thản, nhẹ nhàng. Dường như mọi âu lo, mọi xô bồ của cuộc sống thường nhật bỗng chốc tan biến hết. Ở khóa tu, nếu như bạn cười thì tất cả mọi người sẽ cùng cười với bạn. Nếu như bạn khóc, thì tất cả mọi người sẽ không chỉ khoảnh tay đứng nhìn. Nếu bạn coi họ là gia đình thì họ chính là gia đình của bạn. Lần đầu tiên tôi biết thế nào là một ngày lễ Vu Lan báo hiếu – ngày mà tất cả mọi người thường nhắc tới trên tinh thần biết tri ân và báo ân, sống có hiếu với cha mẹ…

Lần đầu tiên tôi biết thế nào là tụng kinh và tụng kinh lại khiến cho đầu óc con người ta thanh thản đến vậy. Lần đầu tiên tôi được ăn cơm trong chánh niệm, biết quý trọng từng món ăn cho dù đó không phải là những món mặn yêu thích mà ngày nào tôi cũng được ăn…Tất cả những cảm xúc đó chắc chắn bạn không thể tìm thấy được ở cuộc sống thường nhật. Có một câu nói cứ văng vẳng bên tai mà ai ai tôi gặp cũng đều nhắc tới : “Trăm năm tích đức tu hành – Chưa về Yên Tử chưa thành quả tu”. Thật vậy, được leo lên đến Chùa Đồng – đỉnh thiêng Yên Tử là điều mà tôi chưa từng ngờ tới. Tôi cảm thấy như mình được tiếp thêm sức mạnh từ hồn thiêng sông núi, được hòa mình vào cõi tâm, cõi thiện.

Tôi dám chắc rằng không một ai trên đời này phải hối hận vì đã trải nghiệm quá nhiều. Bởi lẽ đối với một khóa tu thì có trải nghiệm bao nhiêu cũng không đủ. Giờ thì tôi đã tìm ra câu trả lời cho thắc mắc của mình. Còn các bạn thì sao? Các bạn thực sự muốn để tuổi trẻ của mình trôi qua mà không có sự trải nghiệm đúng đắn như vậy sao? Các bạn đừng tìm kiếm ở đâu xa xôi, hãy tìm đến những khóa tu mà có thể đang ở xung quanh cuộc sống thường nhật của các bạn. Rồi sẽ có một ngày, các bạn được “bén duyên” với chúng. Những khóa tu thực sự là một nơi rất tuyệt vời nếu như các bạn muốn có một cuộc sống thiện lành, tốt đẹp. Hãy đi tìm nó luôn và ngay khi còn có thể. Nên nhớ rằng, tuổi trẻ thì không đợi một ai đâu!

Những hình ảnh này, tôi giữ trọn trong tim…

1
Giây phút tôi tự hào khi cùng mọi người hát vang “Tôi là người Việt Nam” 
2
Được chia sẻ kiến thức với mọi người tại khóa tu 
3
Hay là được ngồi dưới chân tượng Phật Hoàng Trần Nhân Tông mà tĩnh tâm không cần suy nghĩ về bất kỳ điều gì trong cuộc sống 
4
Được nghe Thầy giảng về ơn đức sinh thành của cha mẹ, tôi thương cha mẹ minh nhiều hơn 
5
Tôi được hóa trang và đóng kịch với những người bạn mới 
6
Hay sống hết mình với sự vô tư của tuổi trẻ 
7
Và hòa mình vào những khúc ca 
8
Tôi đã tìm thấy chính mình ở đây.. 

Mỹ Hạnh Pháp

Bình luận:

Thông tin tòa soạn
Liên hệ tòa soạn

Áo Ấm Vùng Cao 2016

Phóng sự Ảnh


✿ Hà Nội: Ngõ 93 Cầu Giấy,Q. Cầu Giấy Hà Nội ✿ TP.HCM: Số 197/20 Cao Đạt, P.1, Q.5, TP.HCM